Thốt một câu nói về mẹ chồng, nàng dâu hối hận không kịp

Tôi là tiểu thư nhà giàu còn chồng tôi xuất thân từ một vùng quê nghèo khó. Sâu trong lòng tôi luôn cảm thấy anh may mắn vì đã lấy được tôi làm vợ.
 

Tôi sinh con đầu lòng, cuộc sống viên mãn và hạnh phúc. Nhưng mọi thứ đảo lộn hết khi chồng tôi đón mẹ ở quê ra.
Mẹ chồng đã già, lại lẩm cẩm nhưng việc gì cũng đòi làm. Mà làm gì cũng hỏng, bát đĩa đắt tiền nhà tôi bà đánh vỡ suốt ngày… Bảo để người giúp việc làm thì bà không nghe. Không ngày nào bà không làm tôi bực bội. Tôi than thở với chồng, anh chỉ mỉm cười lặng lẽ.
Một hôm, tôi bước vào phòng ngủ, thấy nồng nặc mùi nước hoa. Nhìn bà luống cuống xin lỗi, bàn tay vụng về nhặt những mảnh thủy tinh từ lọ nước hoa yêu thích mà tôi phát điên lên.
- Mẹ phiền lắm! Mẹ làm ơn đừng động vào thứ gì ở cái nhà này cả.
Tối hôm ấy, chồng tôi vào phòng. Anh nói với tôi:
- Mẹ anh phiền lắm. Ba anh mất sớm, bà không chịu tái hôn mà nhất quyết ở vậy nuôi anh khôn lớn. Bà tần tảo, lo lắng cho anh từ bữa ăn giấc ngủ đến phát phiền. Cả đời vất vả, giờ về già lại lú lẫn vụng về nhưng cứ muốn chăm lo cho con cháu đến phát phiền. Sau này vợ chồng mình đừng làm phiền con cái như vậy nhé!
Hôm sau anh đưa mẹ về quê. Tôi tưởng mọi thứ thế là êm ả. Nhưng rồi mẹ chồng tôi đột ngột qua đời vì một cơn đau tim. Chồng tôi như ngã quỵ sau cái chết của mẹ. Đến lúc này tôi mới hiểu, mình đã tàn nhẫn quá. Mẹ đã hy sinh biết bao nhiêu để chồng tôi được như hôm nay, thế mà tôi lại toan tính những tình cảm của bà với vài cái áo, với lọ nước hoa.
Ảnh: Sandandsunshine
Ảnh: Sandandsunshine 
Tôi cũng là mẹ mà sao tôi lại không hiểu cho bà, không yêu thương và trân trọng bà. Giờ thì mọi thứ đã quá muộn. Tôi sợ rằng chồng tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Và tôi cũng không thể tha thứ cho mình. Tôi chỉ biết khóc mà nói rằng: Mẹ ơi, con xin lỗi!
Sau cái chết của mẹ, chồng tôi từ một người đàn ông vui vẻ và yêu thương gia đình trở nên trầm lặng. Anh thường ngồi hàng giờ ngoài hiên hút thuốc, có những đêm, tôi sang phòng làm việc của anh, thấy anh gục đầu bên những bức ảnh của mẹ.
Anh yêu thương mẹ như vậy mà tôi nỡ lòng hủy hoại tất cả. Nếu tôi trân trọng và biết kiềm chế hơn, có lẽ giờ mẹ vẫn đang vui vẻ sống cùng chúng tôi. Đúng như tôi dự đoán, tình cảm của anh dành cho tôi nhạt dần. Tôi nhận thấy, ánh mắt anh nhìn tôi giờ chỉ toàn sự trống trải và lạnh lẽo.
Lặng lẽ sắp xếp lại nhà cửa, tôi bỏ về quê anh. Tôi muốn dùng thời gian của mình để chăm sóc người em dâu bị bệnh và hương khói cho mẹ được chu đáo. Đó là cách duy nhất để tôi có thể chuộc lại lỗi lầm của mình.
Một buổi chiều ảm đạm, tôi ngồi bên mộ mẹ. Tôi trút hết nỗi lòng giãi bày với mẹ. Nào ngờ, anh đứng sau lưng tôi tự lúc nào. Tôi giật mình khi anh khẽ chạm tay lên vai tôi, hai hàng nước mắt lăn dài, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi đã ấm áp trở lại. Giây phút đó, tôi biết mình đã được tha thứ.
Dù muộn màng, nhưng sự hối hận của một người không xứng đáng như tôi cũng đã được chấp nhận, mẹ chồng tôi chắc cũng sẽ tha...

Nếu không xảy ra chuyện này nhà chồng tôi đều nghĩ em dâu tốt đẹp tuyệt trần

Nếu không có chuyện này xảy ra thì trong mắt mẹ chồng tôi, em dâu luôn là người con dâu tốt đẹp nhất.

Em dâu về làm dâu cũng được gần 1 năm rồi, tính tình của em ấy hiền lành, khéo ăn khéo nói nên rất được lòng bố mẹ chồng tôi.
Từ khi có em dâu, mẹ chồng tôi tỏ thái độ không thích người con dâu cả là tôi lắm. Bởi tính tôi thật thà thẳng thắn có gì nói đấy, không quen nịnh nọt nên mỗi lần hai mẹ con ngồi nói chuyện chỉ muốn cãi nhau thôi.

Tết tan tành vì con dâu “đoảng“

Vào bếp nấu mâm cỗ ngày Tết, Hoa suýt làm cháy nhà ngay mùng 1 Tết khiến bà Châu ngán ngẩm.

Lan không phải là lựa chọn đầu tiên của Tuấn. Trước đó, Tuấn từng yêu Hương - một người con gái tỉnh lẻ. Bố mẹ mất sớm, Hương ở với ông bà ngoại, đến khi trưởng thành thì bị một gã đàn ông lừa tình nên có một đứa con riêng. Không hiểu vì sao Tuấn lại si mê Hương nhưng ngay khi nghe đến gia cảnh của Hương bà Châu đã phản đối kịch liệt. Không chỉ không môn đăng hộ đối mà Hương còn một đứa con riêng nữa, bà không chấp nhận được điều ấy.