Chồng nổ

Thật sự là khi nghe anh Minh nói, chúng tôi cũng phần nào tin vào việc anh và gia đình sống vậy là do máu nghệ sĩ của anh.

Anh Minh bất ngờ qua đời sau một tai nạn không biết nên gọi là tai nạn do rượu hay giao thông: anh đi nhậu đêm, bạn chở về. Ngồi sau xe bạn, anh tự dưng ngã ập xuống đường, chấn thương sọ não và chết sau ba ngày hôn mê.
Cái chết bất ngờ ở vào tuổi 45 của anh khiến tất cả mọi người từ gia đình tới bạn bè đếu bàng hoàng, nhưng bàng hoàng nhất có lẽ là người vợ và ba đứa con nhỏ. Bởi trong gia đình anh Minh là lao động duy nhất. Chị Hiền từ sau ngày cưới chồng đã phải theo lệnh của anh mà bỏ nghề dạy học, về nhà đẻ và nuôi con. Anh thường hay huênh hoang với bạn bè: “Vợ của thằng Minh này sao lại phải đi làm. Đàn bà thì ở nhà làm cho tốt việc đàn bà là được. Chuyện kiếm tiền thì cứ để đàn ông”.
Quả thật là với ba đứa con ra đời trong vòng 10 năm thì dù có muốn, chị Hiền cũng chẳng thể nào đi làm được. Thế nên bạn bè đều khâm phục anh Minh, rằng thời buổi khó khăn đến thế mà anh vẫn chu toàn được cho cả gia đình, thật đáng ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ hơn cả là anh luôn khoe khả năng làm ăn, khả năng nhìn xa trông rộng, khả năng làm chủ gia đình của mình. Lần được anh dẫn về thăm nhà, anh em trong cơ quan chúng tôi hơi bất ngờ khi thấy căn nhà của anh nằm giữa một cánh đồng, đúng cảnh “đồng không mông quạnh”. Nơi ở của vợ chồng, con cái là một căn nhà tự anh xây nên bằng gạch và vôi vữa, méo mó xẹo xọ rất… nghệ sĩ. 
Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa. 
Thấy vẻ ái ngại của chúng tôi, anh cười lớn, khoát tay một vòng xung quanh về phía cánh đồng và bảo: “Nơi này chỉ vài ba năm nữa sẽ thành khu du lịch sinh thái. Lúc đó thì tiền đổ vào nhà anh như nước”. Ngồi chĩnh chệm trong cái phản gỗ giữa sân, dưới bóng mấy cây dừa cao, anh say sưa nói về tương lai của mảnh đất nhỏ này, khi mà các chủ đầu tư du lịch xung quanh đây sẽ phải van xin anh mua lại ngôi nhà gạch để mở mang kinh doanh. Chúng tôi nghe anh, nửa tin, nửa ngờ, chỉ thấy thương nhất là cảnh bốn mẹ con đều gầy giơ xương, đi ra đi vào cái nhà cứ phải cúi khom lưng. Anh cười bảo: “Nhà thế mới thiên nhiên, mới hoang dã. Để tụi trẻ lớn lên biết hòa mình vào cây cỏ, chứ như anh muốn nhà phố, to cao… thì mấy hồi”.
Thật sự là khi nghe anh Minh nói, chúng tôi cũng phần nào tin vào việc anh và gia đình sống vậy là do máu nghệ sĩ của anh. Chứ suốt ngày, chúng tôi đã được anh khoe dự án này, dự án kia rất hoành tráng. Anh kể anh mở mấy công ty làm ăn rồi giao cho các đàn em điều hành, anh chỉ góp vốn, tư vấn, chỉ đạo từ xa. Nói chuyện tiền bạc, nhà cửa, đất đai, lúc nào anh cũng úp úp mở mở như là đại gia không tiện khoe khoang. Cả cơ quan chúng tôi ai cũng nghĩ rằng anh chơi chứng khoán và thắng rất lớn, rằng anh đang buôn bán nhà đất rất có lời. Hồi đó, đang rộ lên phong trào mua bảo hiểm Prudential, anh khoe với chúng tôi là đã mua hết cho cả ba đứa con, lo cho chúng một tương lai ổn định tới tận khi vào đại học. Thế cho nên anh luôn là hình ảnh đáng ganh tỵ của cánh đàn ông, đáng ngưỡng mộ của cánh đàn bà.
Anh đổ xuống, hôn mê ba ngày, rồi mất. Chị Hiền đứng sõng tay trước thi thể của anh không còn khóc được. Mọi người xúm vào hỏi han chuyện tiền bạc, chị ngơ ngác, lận lưng lấy ra vài trăm nghìn anh phát tiền chợ của tuần xài chưa hết. Hỏi tới nữa, chị nghẹn ngào nói có biết công ty lớn công ty nhỏ, nhà đất chứng khoán này kia nào của anh đâu. Gấp nhất lúc này là tìm cho ra hợp đồng bảo hiểm của anh để xem khả năng được bồi thường. Chị em cả cơ quan náo loạn cùng chị bới tung cái nhà, phá tung cả két sắt anh để trong góc phòng ngủ, nạy hết các ngăn bàn làm việc cơ quan. Chẳng có gì, chẳng có một đồng tiền hay một hợp đồng làm ăn nào. Truy tìm tới tận công ty bảo hiểm, chúng tôi cũng chẳng tìm ra cái gì anh để lại. Mò tìm càng sâu, chị Hiền càng đau đớn khi phát hiện ra những bằng chứng ngoại tình linh tinh của anh, những thơ văn, thư tay bay bướm của những cuộc chơi rất nghệ sĩ, với những lời nổ vang như sấm của anh về tài năng của mình. Không còn nước mắt để khóc, hay tức giận để trách móc, chúng tôi xúm vào cùng chị lo lắng ma chay cho anh.
Giận thì giận anh, mà thương thì thương mẹ con chị, cơ quan chúng tôi cùng bạn bè anh chị bàn bạc, lo toan. Chị bán mảnh đất có cái nhà gạch, về thành phố thuê nhà, buôn bán hàng tạp hóa nuôi ba đứa con ăn học. Hình như quá ngán ngẩm hình ảnh “một tấc tời trời” của cha, thằng con lớn anh càng lớn càng thâm trầm, kín đáo, mạnh mẽ, xốc vác. Nó vừa học, vừa kiếm đủ việc làm thêm phụ giúp mẹ.
Nhiều năm trôi qua, mỗi lần đám giỗ anh, chúng tôi lại tụ họp về thăm chị. Người phụ nữ yếu đuối, run rẩy trước thi hài chồng và cậu con trai gầy nhẳng gầy nhơ như cái dãi khoai ngày đó bây giờ đã là một chủ doanh nghiệp nhỏ, làm ăn khá phát đạt. Những điều anh khoe khoang ngày xưa mà không có, giờ đây chị và cậu con trai lớn đã phần nào gầy dựng, làm nên. Còn anh, trên cái bàn thờ cao cao giữa nhà, vẫn giữ một nụ cười rất… nghệ sĩ. Có lần hỏi chị: “Có trách anh không?”. Chị bảo: “Trách gì? Cũng là nhờ hoàn cảnh tận cùng ấy mà mẹ con chị mới vươn lên tới ngày hôm nay đó thôi. Nhờ anh ấy mà chị biết làm… đàn ông đích thực đó thôi”. Rồi chị chợt cười vui: “Mà em biết không, mảnh đất ngày xưa của anh ấy, bây giờ thành khu du lịch sinh thái thật rồi đó. Vậy là… ảnh cũng không đến nỗi nổ không căn cứ đâu. Biết đâu, còn sống đến bây giờ, anh cũng đã làm được những điều anh đã nói”. Nghe giọng chị đầy thứ tha, dịu dàng, yêu thương mà chúng tôi đứa nào cũng cay mắt.

Nỗi lòng vợ mê hàng hiệu…

Vậy là, công sức tôi vất vả bao năm mới kiếm được đã bị cô ấy hiến hết cho những món đồ hiệu phù phiếm.

Nếu ai hỏi tôi, chỗ nào trong nhà làm tôi sợ nhất, tôi sẽ trả lời ngay: đó là căn phòng tầng lửng, nơi vợ tôi trưng dụng để… cất đồ hiệu.Trong căn phòng ấy, chễm chệ một kệ giày, một tủ đựng túi xách, hai tủ đựng quần áo, một bàn phấn đựng đủ thứ mỹ phẩm. Tuy diện tích chưa đến 20m2, nhưng căn phòng ấy đã làm kinh tế gia đình tôi hao hụt đáng kể, là nguyên nhân của bao trận cãi vã nảy lửa, khiến vợ chồng tôi suýt ly hôn mấy lần…

Lấy nhau hơn 5 năm, về "phạm trù" mua sắm, tôi vẫn chẳng thể nào hiểu được vợ tôi nói riêng và phụ nữ nói chung. Tôi chỉ có hai đôi giày trong khi vợ tôi có hơn 30 đôi - cao thấp, gót nhọn, gót bằng… đủ cả. Túi xách tôi chỉ có một, trong khi vợ tôi có đến... một tủ, đủ màu sắc, kích cỡ, kiểu dáng. Quần áo thì khỏi nói, chất đầy hai cái tủ to chưa đủ, còn phải đựng thêm trong… bao. Tôi cực kỳ ghét cái quy trình vô nghĩa: lượn lờ vài tiếng ngoài cửa hàng để ngắm nghía, thử tới thử lui cả tiếng đồng hồ xem món mình chọn có vừa không; trả cả đống tiền để rước về nhà cất vào tủ, năm bảy tháng sau mới lôi ra dùng một lần, thậm chí có món quên luôn không dùng. Nhưng, vợ tôi thì lại xem đó là một thú tiêu khiển, một niềm đam mê.

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa. 
Nếu chỉ đơn giản mua nhiều đồ thôi thì cũng chẳng nói làm gì. Khổ nỗi, mấy món đồ cô ấy mua, chẳng món nào rẻ. Lúc đầu tôi không biết, cứ nghĩ bụng, mấy thứ đồ ấy chắc chỉ vài trăm ngàn một món. Thu nhập gia đình không đến nỗi nào, vợ mua sắm chưng diện cũng hợp tình, hợp lý. Lần nọ, vô tình đọc được hóa đơn tính tiền vợ bỏ quên trên bàn, tôi toát mồ hôi hột: một đôi giày giá gần ba triệu, cái giỏ xách những hơn năm triệu. Tôi gặng hỏi, cô ấy mới thú thật, mấy thứ đồ cô ấy chất trong phòng toàn là đồ hiệu, không thứ nào giá thấp hơn “một chai”. Nhẩm tính sơ sơ, căn phòng của vợ tôi những hơn 300 triệu. Lúc này, tôi mới hoảng hồn nhớ tới việc vợ tôi là tay hòm chìa khóa, mọi khoản tiền tôi làm được đều đưa cô ấy giữ. Kiểm tra lại quỹ gia đình - dùng để chi tiêu những khoản lớn hay đề phòng những biến cố bất ngờ, tôi phát hiện quỹ ít hơn tôi nghĩ rất nhiều. Vậy là, công sức tôi vất vả bao năm mới kiếm được đã bị cô ấy hiến hết cho những món đồ hiệu phù phiếm. Hai vợ chồng cãi nhau kịch liệt. Sau lần ấy, tôi thu hồi lại được quyền kiểm soát tiền bạc trong nhà, nhưng trong mắt cô ấy, tôi trở thành một gã đàn ông keo kiệt, bủn xỉn.

Cứ ngỡ không còn nắm tiền bạc, tật mua sắm của cô ấy sẽ dần giảm bớt. Không ngờ, “bệnh” ngày càng nặng hơn. Cô ấy làm văn phòng, lương tháng cũng gần mười triệu. Mấy năm nay, cô ấy chả góp đồng nào cho gia đình mà đem hết tiền “giúp đỡ” cho Gucci, Louis Vuitton… Thậm chí, mấy bận mẹ cô ấy bệnh, em cô ấy gặp tai nạn, hỏi đến cô ấy thì chẳng có đồng nào, tôi đành phải lấy tiền nhà ra giúp.

Giờ tôi chẳng biết làm sao cho vợ mình thay đổi. Nói nhỏ nhẹ không xong, làm dữ thì vợ chồng cãi nhau, gia đình xào xáo. Mà cứ để yên cho cô ấy shopping như thế, tôi cứ ấm ức, khó chịu. Chẳng lẽ lại chia tay?

Chồng là... cục nhớt di động

Có nằm mơ mình cũng không nghĩ ra được chồng mình là gã lười. Sau khi cưới, anh hiện nguyên hình là một... cục nhớt di động.

Có nằm mơ mình cũng không nghĩ ra được chồng mình là gã lười. Bởi lúc cưa cẩm, hẹn hò nhau, dù nắng gió hay mưa bão, anh luôn xuất hiện đúng giờ với phong cách lịch lãm nhất. Ngoài ra, mỗi khi đến nhà mình chơi, thấy cái gì hư đều xắn tay áo lên sửa, thấy bố mình làm gì cũng hăng hái làm phụ. Ai nấy đều tấm tắc khen, sao mày trói được thằng này hay quá vậy, đời giờ hiếm thằng siêng năng, chịu khó. Mình nghe mà phổng mũi.

Đó là chuyện xa lơ xa lắc, còn hiện tại chồng mình đã hiện nguyên hình là một... cục nhớt di động. Lúc mới cưới, chồng còn “hiền” nên dù rất lười nhưng nghe vợ nhắc khẽ là lập tức đứng dậy làm ngay. Còn bây giờ, vợ nhắc, vợ hò hét lạc cả giọng, chồng vẫn nằm ỳ, không làm.

Đầu tiên là chuyện quần áo của chồng. Nếu không nhắc thì chồng vẫn vô tư mặc lại đồ cũ. Có lần mình thử không thèm nói gì để xem chồng sẽ mặc bộ đồ bao nhiêu ngày. Nhưng cuối cùng mình phải chịu thua vì đến ngày thứ ba thì chiếc quần bốc mùi không chịu được. Thế là dù chồng cố cãi, trong công ty có ai nhăn mũi như em đâu, mình vẫn dứt khoát bắt chồng bỏ bộ đồ “sạch” ấy vào máy giặt.

Ảnh minh họa.
 Ảnh minh họa.
Chuyện này chưa giải quyết xong thì mình phát hiện tiếp chuyện chồng mình hay “cho qua” vụ đánh răng vào mỗi sáng. Cũng tại bởi cái tật thức đến khuya chơi game nên sáng ra chồng ngủ tới trễ giờ làm mới dậy nổi. Và cách nhanh nhất để không bị trừ lương vì tội đi trễ sẽ là vớ vội đồ cũ treo trên móc và leo lên xe chạy thẳng đến công ty. Còn đánh răng? Lúc nào trong cặp của chồng cũng có hộp chewing gum the mát thay thế cho bàn chải và kem đánh răng. Chỉ cần nhai một viên là hơi thở lại thơm tho, tự tin giao tiếp với khách hàng, đồng nghiệp. Chồng đã khẳng định như thế với bao nhiêu chứng cứ khoa học...!?

Lại còn thêm cái tính bạ đâu quăng đó của chồng nhiều khi làm mình phát hoảng. Hai vợ chồng chưa đủ điều kiện ra riêng, đang phải sống chung với bố mẹ chồng và nhỏ em gái. Nhà thì bé tí, ra vào đụng nhau, thế mà chồng vô tư như chốn không người, đi làm thì thôi, về đến nhà là quăng giày một nơi, vớ một nẻo. Chồng còn thường treo quần nhỏ tơ hơ trong nhà tắm. Mỗi khi mình nhắc khéo, em gái lớn rồi đấy nhớ để ý một chút, chồng nhăn mặt, tỏ vẻ như vợ chỉ chăm chăm để ý những chuyện nhỏ nhặt.

Bực nhất vẫn là chuyện lười tắm. Không ngày nào là mình không nhắc chồng đi tắm. Lần nào cũng như lần nấy, chồng viện đủ mọi lý do để khất hẹn, nào là anh đang mệt, nào là anh phải soạn cho xong hợp đồng, nào là phim đang đến hồi gay cấn...

Rồi thì quạt máy hư, cống nghẹt, bóng đèn hỏng, chồng luôn bình tĩnh nói “từ từ anh sửa”. Và cái “từ từ” của anh kéo dài cho đến khi cả nhà không thể chờ và đành gọi thợ đến sửa. Dần dà, việc nào làm được mọi người đều tự làm, không ai có suy nghĩ “để dành” cho chồng.

Không biết bao nhiêu lần vợ chồng mình gây gổ, giận hờn vì những chuyện tưởng chừng bé xíu. Mọi vấn đề luôn là chuyện nhỏ với chồng nhưng với mình nó không hề nhỏ. Mình vẫn còn yêu chồng nhiều, đủ để tạm quên cái tính lười của chồng dù nó làm mình chán ngán. Nhưng thỉnh thoảng mình vẫn nghĩ, nếu vài năm nữa khả năng chịu đựng của mình giảm sút, chồng vẫn không thay đổi, hai đứa kéo nhau ra tòa ly hôn thì không biết sẽ nói lý do gì cho đỡ… xấu hổ.