Một cuộc đổ bộ của Mỹ vào Iran được đánh giá là nhiệm vụ quân sự khổng lồ. Các nhà hoạch định tại Lầu Năm Góc phải tính đến UAV Shahed, mìn, tên lửa đạn đạo và hệ thống phòng thủ dày đặc.
Những phương án tấn công có thể bao gồm tiến công từ biển hoặc qua Thổ Nhĩ Kỳ. Tuy nhiên, việc triển khai lực lượng cơ giới quy mô lớn đòi hỏi hậu cần cực kỳ phức tạp và dễ trở thành mục tiêu tấn công ngay lập tức.
Khác với Iraq, Iran không có địa hình sa mạc bằng phẳng để triển khai “đòn chớp nhoáng”. Địa hình chủ yếu là núi non hiểm trở, gây khó khăn lớn cho các đơn vị thiết giáp tiến công.
Nếu tiến quân từ phía bắc, các đoàn xe bọc thép Mỹ sẽ phải vượt qua địa hình đồi núi phức tạp. Điều này tạo điều kiện lý tưởng cho lực lượng phòng thủ phục kích và triển khai chiến thuật bất đối xứng.
Iran có thể sử dụng mìn, chướng ngại vật và hệ thống đường hầm để che giấu lực lượng. Việc am hiểu địa hình giúp họ dễ dàng tổ chức các đòn phản công bất ngờ.
Các vũ khí chống tăng vác vai và UAV cảm tử - đã chứng minh hiệu quả tại Ukraine, chúng có thể gây thiệt hại nặng cho xe tăng Mỹ nếu tiến công trong địa hình hẹp.
Iran sở hữu lực lượng bộ binh hơn 1 triệu quân, cùng khoảng 4.000 xe tăng và hơn 8.000 xe bọc thép. Đây là một thách thức lớn đối với bất kỳ chiến dịch trên bộ nào.
Dù phần lớn xe tăng Iran có nguồn gốc từ Liên Xô như T-72, số lượng lớn vẫn tạo áp lực đáng kể, đặc biệt khi kết hợp với địa hình phòng thủ thuận lợi.
Mỹ có thể bù đắp bằng ưu thế trên không và hệ thống cảm biến hiện đại. Việc rút ngắn thời gian từ phát hiện mục tiêu đến tấn công xuống chỉ vài giây tạo lợi thế lớn.
Máy bay, UAV và vệ tinh có thể phát hiện lực lượng Iran ngay khi xuất hiện, cho phép tiêu diệt từ xa trước khi các đơn vị mặt đất Mỹ bị uy hiếp trực tiếp.
Rủi ro lớn nhất với lực lượng Mỹ vẫn là các đòn tấn công bằng UAV và tên lửa đạn đạo dẫn đường chính xác. Các cụm quân tập trung có thể trở thành mục tiêu ưu tiên.
Câu hỏi then chốt là liệu hệ thống phòng không cơ động như Patriot có đủ khả năng bảo vệ lực lượng đang di chuyển trước các đòn đánh liên tục hay không.
Các hệ thống chống UAV như laser, tác chiến điện tử hay tên lửa đánh chặn Coyote đang được phát triển, nhưng khả năng triển khai quy mô lớn vẫn là dấu hỏi lớn.
Nếu không kiểm soát được bầy UAV, các đoàn xe thiết giáp Mỹ có thể bị tấn công liên tục, gây thiệt hại lớn và làm tê liệt chiến dịch ngay từ giai đoạn đầu.
Trong trường hợp tận dụng tối đa ưu thế trên không và công nghệ AI, Mỹ có thể làm suy yếu nhanh lực lượng Iran. Tuy nhiên, một chiến thắng nhanh chóng vẫn phụ thuộc vào việc kiểm soát UAV, tên lửa và hậu cần.