Bí ẩn nguồn năng lượng khổng lồ của Mặt Trời

Ẩn sâu dưới lớp bề mặt rực sáng, lõi Mặt Trời là một thế giới cực đoan, nơi vật chất liên tục biến đổi thành năng lượng.

Mặt Trời không cháy theo nghĩa thông thường. Không có một ngọn lửa khổng lồ đang đốt nhiên liệu như trên Trái Đất. Ở trung tâm của nó, một quá trình kỳ lạ hơn nhiều đang diễn ra: phản ứng nhiệt hạch hạt nhân.

Ảnh: superdarn

Lõi Mặt Trời là vùng có bán kính khoảng 138.000 km, với nhiệt độ khoảng 15 triệu độ C và mật độ trung bình khoảng 150 g/cm³, tức lớn hơn nhiều lần mật độ của các kim loại quen thuộc như vàng hay chì. Sức hấp dẫn khổng lồ của toàn bộ Mặt Trời tạo ra áp suất cực lớn, ép vật chất vào trạng thái đặc biệt.

Trong môi trường ấy, các hạt nhân hydro liên tục va chạm. Thông qua chuỗi phản ứng proton–proton, cuối cùng chúng kết hợp để tạo thành hạt nhân heli. Khối lượng của heli nhỏ hơn tổng khối lượng ban đầu của các hạt nhân hydro một chút. Phần khối lượng “thiếu hụt” ấy được chuyển thành năng lượng theo phương trình nổi tiếng E = mc².

Ảnh: Pinterest

Đây chính là nguồn gốc của ánh sáng và nhiệt mà Trái Đất nhận được.

Nhưng có một điều đặc biệt: năng lượng được tạo ra ở lõi không lập tức bay ra ngoài. Các photon năng lượng cao liên tục bị hấp thụ, phát lại và đổi hướng khi xuyên qua vật chất cực kỳ dày đặc của Mặt Trời. Vì vậy, hành trình của năng lượng từ lõi đến những lớp bên ngoài có thể kéo dài hàng trăm nghìn năm. NASA ước tính riêng quá trình khuếch tán qua vùng bức xạ mất khoảng 170.000 năm.

Trong khi đó, một “sản phẩm” khác của phản ứng nhiệt hạch lại có thể thoát ra gần như tức thì: neutrino. Những hạt gần như không tương tác với vật chất này xuyên qua Mặt Trời và bay vào không gian. Nhờ phát hiện neutrino Mặt Trời, các nhà khoa học có thể có bằng chứng trực tiếp về những gì đang xảy ra sâu bên trong ngôi sao mà không cần phải nhìn xuyên qua nó.

Ảnh: space

Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là phản ứng nhiệt hạch trong lõi không khiến Mặt Trời phát nổ. Năng lượng tạo ra tạo áp suất hướng ra ngoài, cân bằng với lực hấp dẫn kéo toàn bộ ngôi sao vào trong. Hai lực đối nghịch này duy trì trạng thái cân bằng giúp Mặt Trời ổn định trong hàng tỷ năm.

Vì thế, mỗi tia nắng chiếu xuống Trái Đất thực chất là kết quả cuối cùng của một quá trình bắt đầu sâu ẩn trong lõi một ngôi sao, nơi những hạt nhân hydro nhỏ bé liên tục biến đổi vật chất thành năng lượng.

Giống cừu kỳ lạ với bốn sừng cong đối xứng và gần như không có đuôi

Radio thiên văn thay đổi cách con người khám phá vũ trụ ra sao?

Radio thiên văn đã mở ra một "đôi tai" khổng lồ giúp nhân loại lắng nghe vũ trụ theo cách mà mắt người không bao giờ làm được.

Khi ngước nhìn bầu trời, chúng ta thường nghĩ đến những kính thiên văn quang học ghi lại ánh sáng từ các vì sao. Thế nhưng, vũ trụ còn phát ra vô số sóng vô tuyến mà mắt người hoàn toàn không thể nhìn thấy. Chính radio thiên văn là ngành khoa học chuyên thu nhận những tín hiệu ấy, mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới về vũ trụ và dẫn đến nhiều khám phá làm thay đổi hiểu biết của con người.

Phát hiện khối nước lớn nhất vũ trụ, cách Trái Đất 12 tỷ năm ánh sáng

Các nhà thiên văn học đã phát hiện ra nguồn nước lớn nhất trong vũ trụ, cách Trái Đất 12 tỷ năm ánh sáng.

Sau nhiều năm quan sát và hợp tác nghiên cứu quốc tế, nhóm chuyên gia do Matt Bradford thuộc Phòng thí nghiệm Phản lực (JPL) của NASA dẫn đầu đã phát hiện khối nước lớn nhất từng được biết đến trong vũ trụ. Nguồn nước này nằm cách Trái Đất khoảng 12 tỷ năm ánh sáng, cho thấy nước đã hiện diện phổ biến ngay từ thời kỳ đầu hình thành vũ trụ.

anh-chup-man-hinh-2026-05-25-115422.png
Các nhà thiên văn học người Mỹ đã phát hiện ra nguồn nước lớn nhất trong vũ trụ, nằm cách Trái Đất 12 tỷ năm ánh sáng. Lượng nước này lớn hơn rất nhiều so với bất kỳ nguồn nước nào trên Trái Đất. Ảnh: @NASA/EAS.

Chúng ta có thể đã bỏ lỡ tín hiệu người ngoài hành tinh suốt nhiều năm

Dữ liệu từ kính thiên văn ALMA mở ra một dải tần số hoàn toàn mới, hé lộ cơ hội tìm kiếm nền văn minh ngoài Trái Đất.

Một nghiên cứu mới vừa công bố tại Hội nghị Thiên văn Quốc gia ở Birmingham cho thấy giới khoa học có thể đã bỏ qua một vùng sóng vô tuyến rất tiềm năng. Việc kiểm tra lại các dữ liệu lưu trữ từ hệ thống kính thiên văn ALMA tại Chile đã mở ra một hướng đi hoàn toàn mới, đồng thời chứng minh chúng ta từng quan sát nhiều hơn hàng triệu ngôi sao so với ước tính trước đây.

Suốt nhiều năm qua, giới khoa học chủ yếu chỉ tìm kiếm người ngoài hành tinh ở một dải sóng vô tuyến rất hẹp (từ 1.42 đến 1.66 GHz). Họ gọi đây là dải "hố nước" vì nó nằm giữa tần số phát ra của hai chất cấu tạo nên nước (hydro và hydroxyl). Các nhà nghiên cứu từng tin rằng dải sóng này vừa yên tĩnh vừa phổ biến, nên nếu có người ngoài hành tinh muốn phát tín hiệu liên lạc, họ cũng sẽ chọn chính khung giờ "phủ sóng" này.