Ánh sáng Hồ Chí Minh và con đường phát triển Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Hôm nay, dưới Ánh sáng Hồ Chí Minh, chúng ta bước vào kỷ nguyên mới với niềm tin lớn hơn, trách nhiệm cao hơn và khát vọng mạnh mẽ hơn.

Nhân dịp kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, bài viết “Ánh sáng Hồ Chí Minh soi đường cho chúng ta đi” của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm không chỉ là sự tri ân sâu sắc đối với công lao trời biển của Người, mà còn là một thông điệp chính trị - tư tưởng có ý nghĩa định hướng lớn đối với đất nước trong kỷ nguyên mới.

Từ tư tưởng “dân là gốc”, tinh thần độc lập, tự chủ, tự lực, tự cường, đến yêu cầu xây dựng Đảng trong sạch, phát huy đại đoàn kết toàn dân tộc, phát triển văn hóa và con người Việt Nam, bài viết khẳng định một chân lý bền vững: càng đổi mới mạnh mẽ, càng hiện đại hóa, càng hội nhập sâu rộng, chúng ta càng phải kiên định và sáng tạo vận dụng tư tưởng Hồ Chí Minh như nền tảng tinh thần, phương pháp hành động và ánh sáng soi đường cho tương lai dân tộc.

0000000.jpg

Trở về với Bác để giữ vững mục tiêu phát triển vì Nhân dân

Có những thời điểm trong lịch sử, một dân tộc cần nhìn lại quá khứ không phải để dừng lại trong hoài niệm, mà để tìm thấy sức mạnh đi tới tương lai. Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh diễn ra trong một bối cảnh như vậy. Đất nước vừa đi qua Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, một dấu mốc quan trọng xác lập những định hướng chiến lược cho giai đoạn phát triển mới. Cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031 cũng mở ra một chặng đường mới với yêu cầu rất cao về đổi mới tư duy, nâng cao chất lượng thể chế, hiệu lực quản trị và năng lực phục vụ Nhân dân. Hệ thống chính trị đang từng bước vận hành theo mô hình tổ chức mới, tinh gọn hơn, thông suốt hơn, đòi hỏi hiệu năng, hiệu lực, hiệu quả cao hơn.

Chính trong bước chuyển lớn ấy, bài viết của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm có ý nghĩa như một lời nhắc nhở sâu sắc: càng đi vào những nhiệm vụ mới, càng phải giữ vững những giá trị nền tảng; càng đổi mới mạnh mẽ, càng phải bám chắc mục tiêu vì nước, vì dân; càng hiện đại hóa, càng phải trở về với ánh sáng tư tưởng Hồ Chí Minh. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm viết: “Trong bước chuyển lớn ấy, chúng ta càng nhận thức sâu sắc hơn giá trị trường tồn của tư tưởng Hồ Chí Minh - nền tảng tinh thần, ngọn đuốc soi đường, kim chỉ nam cho mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam, của dân tộc Việt Nam.”

Đây là một nhận định có ý nghĩa nền tảng. Tư tưởng Hồ Chí Minh không chỉ thuộc về lịch sử đấu tranh giành độc lập dân tộc, mà còn thuộc về hiện tại và tương lai của công cuộc xây dựng, bảo vệ, phát triển đất nước. Tư tưởng ấy không chỉ từng soi đường cho dân tộc Việt Nam vượt qua đêm dài nô lệ, giành lại độc lập, thống nhất non sông, mà hôm nay tiếp tục soi sáng con đường phát triển nhanh, bền vững, nhân văn và hiện đại.

Điều sâu sắc trong bài viết là cách Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đặt tư tưởng Hồ Chí Minh trong dòng chảy sống động của thực tiễn. Tư tưởng ấy không được nhìn như những mệnh đề khép kín, bất biến, mà là một hệ thống quan điểm luôn vận động cùng đất nước, cùng Nhân dân, cùng yêu cầu của thời đại. Tác giả nhấn mạnh rằng tư tưởng Hồ Chí Minh luôn gắn với thực tiễn, lấy thực tiễn làm điểm xuất phát, lấy lợi ích dân tộc và hạnh phúc của Nhân dân làm mục tiêu cao nhất, lấy tự chủ, dân chủ, đổi mới, sáng tạo và hành động làm phương thức hiện thực hóa lý tưởng cách mạng.

Đó chính là cách hiểu rất đúng về di sản Hồ Chí Minh. Di sản ấy không chỉ nằm trong ký ức, trong văn kiện, trong tượng đài hay trong những ngày lễ trọng. Di sản ấy phải hiện diện trong từng quyết sách, từng chương trình hành động, từng cải cách thể chế, từng việc làm cụ thể của cán bộ, đảng viên và mỗi người dân. Học Bác không phải là nhắc lại những điều đúng đắn một cách quen thuộc, mà là biến những điều đúng đắn ấy thành năng lực hành động, thành hiệu quả quản trị, thành kết quả cụ thể trong đời sống Nhân dân.

Ở Chủ tịch Hồ Chí Minh, độc lập dân tộc luôn gắn liền với tự do, hạnh phúc của Nhân dân. Người ra đi tìm đường cứu nước không phải chỉ để giành lại một lãnh thổ bị xâm lược, mà để trả lại quyền làm người, quyền làm chủ, quyền được sống ấm no, tự do, hạnh phúc cho Nhân dân Việt Nam. Chính vì vậy, trong bài viết, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh rằng ở Người, độc lập dân tộc gắn liền với tự do, hạnh phúc của Nhân dân, với chủ nghĩa xã hội; giải phóng dân tộc là điểm khởi đầu của hành trình xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, Nhân dân được làm chủ, được học hành, được phát triển toàn diện và được thụ hưởng thành quả của cách mạng.

Từ cách nhìn đó, có thể thấy thông điệp cốt lõi của bài viết không chỉ là tri ân Chủ tịch Hồ Chí Minh, mà còn là khẳng định lại mục tiêu cao nhất của sự nghiệp cách mạng: phát triển vì con người. Một đất nước có thể đạt được nhiều thành tựu kinh tế, có thể xây dựng nhiều công trình lớn, có thể hội nhập sâu rộng với thế giới, nhưng nếu đời sống Nhân dân chưa được nâng cao, nếu con người chưa được phát triển toàn diện, nếu niềm tin xã hội chưa được củng cố, nếu văn hóa chưa trở thành sức mạnh tinh thần và hệ điều tiết phát triển, thì sự phát triển ấy vẫn chưa đạt tới chiều sâu bền vững.

Bởi vậy, tư tưởng “dân là gốc” được bài viết đặt ở vị trí trung tâm. Nhân dân là chủ thể của lịch sử, là nguồn sức mạnh vô tận của cách mạng, là mục tiêu phục vụ cao nhất của Đảng và Nhà nước. Những lời ấy không mới, nhưng trong bối cảnh hôm nay lại mang một ý nghĩa rất mới. Khi đất nước đang tinh gọn bộ máy, phân cấp, phân quyền, cải cách hành chính, chuyển đổi số, đổi mới thể chế, thì câu hỏi quan trọng nhất không chỉ là bộ máy có gọn hơn hay không, thủ tục có nhanh hơn hay không, công nghệ có hiện đại hơn hay không, mà là người dân có được phục vụ tốt hơn hay không, quyền lợi chính đáng của người dân có được bảo đảm tốt hơn hay không, niềm tin và hạnh phúc của Nhân dân có được nâng lên hay không.

Tinh thần ấy đặt ra một yêu cầu rất rõ: mọi cải cách phải lấy Nhân dân làm trung tâm, lấy phục vụ Nhân dân tốt hơn làm mục tiêu, lấy sự hài lòng, niềm tin, hạnh phúc của Nhân dân làm thước đo. Tinh gọn bộ máy không phải chỉ để giảm đầu mối, giảm tầng nấc, giảm chi phí, mà sâu xa hơn là để bộ máy gần dân hơn, sát cơ sở hơn, xử lý công việc nhanh hơn, phục vụ người dân và doanh nghiệp tốt hơn. Phân cấp, phân quyền không chỉ là chuyển giao nhiệm vụ giữa các cấp, mà là để rõ người, rõ việc, rõ trách nhiệm, phát huy tính chủ động, sáng tạo và tự chịu trách nhiệm. Chuyển đổi số không chỉ là hiện đại hóa công cụ quản lý, mà là để tạo ra nền quản trị minh bạch hơn, thuận tiện hơn, công bằng hơn, chu đáo hơn và nhanh chóng hơn.

Nhìn như vậy, tư tưởng Hồ Chí Minh không chỉ là nền tảng đạo đức, mà còn là phương pháp quản trị quốc gia. “Dân là gốc” không chỉ là một khẩu hiệu đẹp, mà phải trở thành nguyên tắc thiết kế chính sách, tiêu chí đánh giá cán bộ, thước đo chất lượng bộ máy, chuẩn mực của nền công vụ. Một chính sách đúng phải đến được với người dân. Một cải cách đúng phải làm cho người dân bớt khó khăn hơn, thuận lợi hơn, được tôn trọng hơn. Một nền hành chính hiện đại phải không chỉ nhanh về quy trình, mà còn nhân văn trong thái độ, công bằng trong tiếp cận, minh bạch trong trách nhiệm và hiệu quả trong phục vụ.

Văn hóa và con người là nền tảng sâu xa của phát triển bền vững

Một trong những điểm có chiều sâu tư tưởng nhất trong bài viết là việc Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm dành vị trí quan trọng cho văn hóa và con người. Đây cũng là thông điệp cần được nhấn mạnh trong bối cảnh đất nước đang bước vào kỷ nguyên mới, khi yêu cầu phát triển nhanh luôn phải đi cùng phát triển bền vững, khi tăng trưởng kinh tế phải gắn với tiến bộ, công bằng xã hội, khi đổi mới công nghệ phải gắn với phát triển con người, khi hội nhập quốc tế phải đi đôi với giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm khẳng định: với Chủ tịch Hồ Chí Minh, văn hóa không đứng ngoài chính trị, kinh tế, xã hội, mà phải soi đường cho quốc dân đi; con người vừa là mục tiêu, vừa là động lực của cách mạng. Đây là một luận điểm có ý nghĩa đặc biệt. Văn hóa không đứng ngoài phát triển. Văn hóa càng không phải là phần trang trí cho phát triển. Văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội, là sức mạnh mềm của quốc gia, là nguồn lực nội sinh quan trọng, là hệ điều tiết để phát triển không bị lệch hướng.

Khi kinh tế phát triển nhanh, văn hóa giúp giữ lại chiều sâu nhân văn. Khi đô thị hóa diễn ra mạnh mẽ, văn hóa giúp gìn giữ ký ức cộng đồng, bản sắc không gian và sự gắn kết xã hội. Khi công nghệ thay đổi đời sống từng ngày, văn hóa giúp con người biết sử dụng công nghệ một cách có trách nhiệm, không đánh mất mình trong thế giới số. Khi hội nhập quốc tế mở ra nhiều cơ hội, văn hóa giúp dân tộc tự tin bước ra thế giới bằng bản sắc riêng, không hòa tan, không tự ti, cũng không khép kín.

Ở đây, tư tưởng Hồ Chí Minh về văn hóa có ý nghĩa như một định hướng phát triển rất hiện đại. Văn hóa soi đường cho quốc dân đi, nghĩa là văn hóa phải tham gia vào việc định hình mục tiêu phát triển, phương thức phát triển và chất lượng phát triển. Nếu thiếu văn hóa, tăng trưởng kinh tế có thể rơi vào chủ nghĩa thực dụng; đô thị hóa có thể làm đứt gãy di sản; thị trường có thể thúc đẩy lối sống chạy theo lợi nhuận bằng mọi giá; quyền lực có thể thiếu liêm chính; xã hội có thể thiếu lòng tin; con người có thể giàu hơn nhưng cô đơn hơn, nhiều phương tiện hơn nhưng ít điểm tựa tinh thần hơn.

Chính vì thế, khi bài viết nhấn mạnh phát triển đất nước không chỉ là tăng trưởng kinh tế, mà là nâng cao dân trí, bồi dưỡng nhân cách, xây dựng đạo đức, phát triển văn hóa, chăm lo đời sống vật chất và tinh thần của Nhân dân, đó là một quan điểm phát triển toàn diện. Quan điểm ấy đòi hỏi chúng ta không được xem văn hóa là lĩnh vực đi sau kinh tế, càng không được coi đầu tư cho văn hóa là khoản chi phụ. Đầu tư cho văn hóa chính là đầu tư cho nền tảng phát triển. Đầu tư cho con người chính là đầu tư cho tương lai. Đầu tư cho giáo dục, đạo đức, thẩm mỹ, đời sống tinh thần, môi trường văn hóa lành mạnh chính là đầu tư cho năng lực cạnh tranh lâu dài của quốc gia.

Một đất nước muốn phát triển bền vững phải có những con người phát triển toàn diện. Con người ấy không chỉ có tri thức, kỹ năng, năng suất lao động, mà còn có nhân cách, lòng yêu nước, ý thức công dân, trách nhiệm cộng đồng, năng lực sáng tạo, khát vọng cống hiến và khả năng sống hài hòa với người khác, với thiên nhiên, với truyền thống và với tương lai. Con người Việt Nam trong kỷ nguyên mới phải là con người biết tự hào về dân tộc nhưng không tự mãn, biết hội nhập với thế giới nhưng không đánh mất bản sắc, biết làm chủ công nghệ nhưng không để công nghệ làm chủ mình, biết cạnh tranh nhưng không vô cảm, biết làm giàu nhưng không đánh đổi đạo đức, biết vươn lên nhưng không bỏ lại người yếu thế phía sau.

Bởi vậy, thông điệp văn hóa và con người trong bài viết không chỉ có ý nghĩa đối với ngành văn hóa, giáo dục hay công tác tư tưởng, mà liên quan đến toàn bộ chiến lược phát triển quốc gia. Văn hóa phải có mặt trong quy hoạch đô thị, để mỗi thành phố không chỉ hiện đại mà còn có hồn cốt. Văn hóa phải có mặt trong phát triển kinh tế, để mỗi doanh nghiệp không chỉ tạo lợi nhuận mà còn có đạo đức kinh doanh và trách nhiệm xã hội. Văn hóa phải có mặt trong quản trị công, để mỗi cán bộ không chỉ làm đúng quy trình mà còn biết phục vụ bằng tinh thần trọng dân, gần dân, hiểu dân. Văn hóa phải có mặt trong chuyển đổi số, để không gian mạng không trở thành nơi lan truyền độc hại, thù hận, giả dối, mà trở thành môi trường sáng tạo, học tập, kết nối và lan tỏa giá trị tốt đẹp.

Bài viết cũng cho thấy mối quan hệ sâu sắc giữa văn hóa và sự hùng cường của quốc gia. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm khẳng định một quốc gia chỉ thật sự hùng cường khi có nền kinh tế mạnh, thể chế hiện đại, quốc phòng - an ninh vững chắc, văn hóa giàu bản sắc, con người phát triển toàn diện và xã hội nhân văn, nghĩa tình, kỷ cương, sáng tạo. Đây là một trong những luận điểm có sức khái quát cao nhất của bài viết. Nó giúp chúng ta hiểu rằng hùng cường không chỉ là mạnh về kinh tế, không chỉ là vững về quốc phòng, an ninh, không chỉ là hiện đại về thể chế, mà còn là giàu bản sắc về văn hóa, toàn diện về con người, nhân văn về xã hội.

Một đất nước hùng cường mà thiếu nhân văn sẽ không tạo được sự đồng thuận bền vững. Một xã hội hiện đại mà đánh mất bản sắc sẽ trở nên trống rỗng. Một nền kinh tế phát triển mà con người không hạnh phúc, niềm tin xã hội suy giảm, đạo đức xuống cấp, môi trường bị tổn thương, cộng đồng rạn nứt, thì sự phát triển ấy chưa thể gọi là thành công. Vì vậy, văn hóa chính là sức đề kháng của dân tộc trước những lệch chuẩn, là năng lực tự điều chỉnh của xã hội trước những biến động, là nguồn lực mềm giúp quốc gia tăng sức hấp dẫn, sức thuyết phục và sức lan tỏa.

Con người Việt Nam, với lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, ý chí vượt khó, khát vọng vươn lên, khả năng thích ứng, sáng tạo và nghĩa tình, chính là tài sản quý giá nhất của đất nước. Nhưng tài sản ấy không tự nhiên mà có, càng không tự nhiên được phát huy. Nó cần được nuôi dưỡng bằng giáo dục, bằng môi trường văn hóa lành mạnh, bằng chính sách đúng, bằng thể chế khuyến khích cái tốt, bảo vệ cái đúng, tôn vinh cái đẹp, ngăn chặn cái xấu, cái độc hại.

Trong kỷ nguyên mới, khi nguồn lực vật chất luôn có giới hạn, khi cạnh tranh quốc tế ngày càng gay gắt, khi những biến động toàn cầu diễn ra khó lường, thì nguồn lực văn hóa và con người càng trở nên quyết định. Một dân tộc có thể thiếu vốn, thiếu công nghệ trong một thời điểm, nhưng nếu có con người có ý chí, có tri thức, có đạo đức, có khát vọng, có khả năng học hỏi và sáng tạo, dân tộc ấy vẫn có thể vươn lên. Ngược lại, nếu con người thiếu niềm tin, thiếu trách nhiệm, thiếu năng lực sáng tạo, thiếu nền tảng văn hóa, thì dù có nguồn lực vật chất lớn đến đâu, sự phát triển cũng khó bền vững.

11-1.jpg
PGS.TS Bùi Hoài Sơn, Ủy viên Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội, Đại biểu Quốc hội khóa XVI

Kế thừa tư tưởng Hồ Chí Minh bằng hành động đổi mới, sáng tạo và thực chất

Điểm kết tinh trong bài viết của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm là yêu cầu học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh phải được chuyển hóa thành hành động cụ thể. Đây là một thông điệp rất mạnh mẽ, rất thời sự và cũng rất thực chất. Học Bác không thể chỉ dừng ở tình cảm, ở sự tri ân, ở những khẩu hiệu đẹp hay những phong trào hình thức. Học Bác phải được đo bằng chất lượng công vụ, bằng sự liêm chính của bộ máy, bằng năng lực tổ chức thực hiện, bằng kết quả cụ thể mà người dân cảm nhận được trong đời sống hằng ngày.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh rằng học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh hôm nay không thể dừng ở những lời nói đúng, những khẩu hiệu hay, những phong trào hình thức, mà phải chuyển hóa thành đạo đức công vụ, kỷ luật thực thi, văn hóa liêm chính, tinh thần đổi mới sáng tạo, trách nhiệm phục vụ Nhân dân, năng lực tổ chức thực hiện và kết quả cụ thể trong đời sống. Đây là một đoạn viết rất đáng chú ý, bởi nó đặt ra tiêu chuẩn mới cho việc học tập và làm theo Bác trong giai đoạn hiện nay.

Không phải cứ nói nhiều về Bác là đã học Bác. Không phải cứ tổ chức nhiều phong trào là đã làm theo Bác. Không phải cứ có những khẩu hiệu trang trọng là tư tưởng Hồ Chí Minh đã đi vào cuộc sống. Điều quan trọng hơn là mỗi cơ quan có phục vụ người dân tốt hơn không, mỗi chính sách có đến được với người dân không, mỗi cán bộ có liêm chính hơn, trách nhiệm hơn, gần dân hơn không, mỗi cải cách có tạo ra kết quả cụ thể hay không.

Tư tưởng Hồ Chí Minh phải được cụ thể hóa trong cách chúng ta xây dựng một nền công vụ liêm chính, hành động, phục vụ Nhân dân. Một bộ máy tốt không chỉ là bộ máy được tổ chức hợp lý trên giấy, mà là bộ máy làm cho người dân tin hơn, hài lòng hơn, được phục vụ tốt hơn. Một chính sách tốt không chỉ là chính sách được ban hành đúng quy trình, mà là chính sách giải quyết được vấn đề thực tiễn, tháo gỡ được khó khăn, tạo ra thay đổi tích cực trong đời sống.

Đó cũng là cách để văn hóa và con người trở thành nền tảng phát triển bền vững. Văn hóa không thể chỉ nằm trong khẩu hiệu “xây dựng đời sống văn hóa”. Văn hóa phải hiện diện trong đạo đức công vụ, trong kỷ luật thực thi, trong thái độ phục vụ, trong sự minh bạch của bộ máy, trong cách ứng xử của cán bộ với Nhân dân. Văn hóa không thể chỉ nằm trong lễ hội, di sản, nghệ thuật, mà phải đi vào cách chúng ta làm quy hoạch, làm chính sách, làm giáo dục, làm kinh tế, làm chuyển đổi số, làm đối ngoại. Văn hóa càng không thể chỉ là việc của ngành văn hóa, mà phải là trách nhiệm của cả hệ thống chính trị và toàn xã hội.

Bài viết cũng gợi mở một yêu cầu rất rõ về sự kế thừa, vận dụng và phát triển sáng tạo tư tưởng Hồ Chí Minh trong điều kiện lịch sử mới. Kế thừa không phải là lặp lại máy móc. Kế thừa là giữ vững tinh thần cốt lõi, đồng thời tìm ra phương thức mới, công cụ mới, mô hình mới để giải quyết những vấn đề mới của đất nước.

Kế thừa tư tưởng “dân là gốc” hôm nay không chỉ là gần dân, nghe dân, trọng dân, mà còn phải được thể chế hóa thành cơ chế để người dân tham gia, giám sát, phản biện, thụ hưởng và đánh giá chính sách. Chính quyền số, dữ liệu số, dịch vụ công trực tuyến, cải cách thủ tục hành chính nếu được thiết kế đúng sẽ là những công cụ rất hiện đại để thực hiện tư tưởng “dân là gốc”. Kế thừa tinh thần độc lập, tự chủ, tự lực, tự cường hôm nay không chỉ là độc lập chính trị, mà còn là tự chủ về công nghệ, dữ liệu, năng lượng, nhân lực chất lượng cao, năng lực sáng tạo và sức chống chịu của nền kinh tế.

Kế thừa tư tưởng Hồ Chí Minh về văn hóa hôm nay không chỉ là bảo tồn di sản, mà còn là phát triển công nghiệp văn hóa, xây dựng sức mạnh mềm quốc gia, hình thành môi trường văn hóa số lành mạnh, bảo vệ chủ quyền văn hóa trên không gian mạng, đưa văn hóa vào mọi lĩnh vực của đời sống xã hội. Kế thừa tư tưởng Hồ Chí Minh về đại đoàn kết hôm nay không chỉ là tập hợp lực lượng, mà là khơi dậy trí tuệ, bản lĩnh, khát vọng, sức sáng tạo và tinh thần cống hiến của mọi người Việt Nam ở trong nước và ngoài nước.

Nhìn từ đó, những định hướng chiến lược của đất nước trong kỷ nguyên mới chính là sự tiếp nối sáng tạo tư tưởng Hồ Chí Minh. Phát triển nhanh và bền vững; xây dựng Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh; xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân; phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số; phát triển văn hóa, con người Việt Nam trở thành nền tảng, nguồn lực nội sinh và động lực quan trọng; xây dựng nền kinh tế độc lập, tự chủ, chủ động hội nhập quốc tế sâu rộng; củng cố quốc phòng, an ninh vững mạnh - tất cả đều cần được soi chiếu bằng tư tưởng Hồ Chí Minh để giữ đúng mục tiêu, lựa chọn đúng phương pháp và không xa rời Nhân dân.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm viết rất sâu sắc rằng phải soi chiếu bằng tư tưởng Hồ Chí Minh “để giữ đúng mục tiêu”, “để lựa chọn đúng phương pháp”, để mọi đổi mới không xa rời Nhân dân, mọi phát triển không đánh mất bản sắc, mọi cải cách không tách khỏi lý tưởng độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Đây chính là chiều sâu của thông điệp. Mọi đổi mới đều cần được soi chiếu để không xa dân. Mọi phát triển đều cần được soi chiếu để không đánh mất bản sắc. Mọi cải cách đều cần được soi chiếu để không tách khỏi lý tưởng.

Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, chúng ta càng thấm thía rằng di sản lớn nhất Người để lại không chỉ là độc lập, tự do, mà còn là một quan niệm sâu sắc về con người, về Nhân dân, về văn hóa, về đạo đức, về phát triển. Bác đã nhìn thấy trong mỗi người dân Việt Nam một nguồn sức mạnh. Bác đã đặt hạnh phúc của Nhân dân vào trung tâm của mọi mục tiêu cách mạng. Bác đã coi văn hóa là ánh sáng soi đường. Bác đã căn dặn cán bộ phải là công bộc của dân, Đảng phải xứng đáng là người lãnh đạo và người đầy tớ thật trung thành của Nhân dân.

Hôm nay, dưới ánh sáng ấy, chúng ta bước vào kỷ nguyên mới với niềm tin lớn hơn, trách nhiệm cao hơn và khát vọng mạnh mẽ hơn. Con đường phía trước chắc chắn còn nhiều khó khăn, nhưng nếu biết đặt Nhân dân ở trung tâm, văn hóa ở nền tảng, con người là chủ thể, hạnh phúc là mục tiêu, đổi mới là phương thức và lợi ích quốc gia - dân tộc là tối thượng, Việt Nam sẽ có đủ sức mạnh để vươn lên.

Đó không chỉ là sự tiếp nối tư tưởng Hồ Chí Minh, mà còn là cách thiết thực nhất để làm cho ánh sáng Hồ Chí Minh tiếp tục soi đường cho chúng ta đi, hôm nay và mai sau.

Thủ tướng nêu 5 định hướng phát triển khoa học công nghệ Việt Nam

Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng nêu 5 định hướng chính và đề nghị thời gian tới những người làm công tác khoa học công nghệ, cần tập trung thực hiện.

Sáng ngày 18/5, tại Hà Nội, Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng dự lễ chào mừng Ngày Khoa học, Công nghệ và Đổi mới sáng tạo Việt Nam và Hội nghị triển khai công nghệ chiến lược.

Chương trình được tổ chức với chủ đề: "Khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số - Động lực chính của mô hình tăng trưởng mới".

GS.TSKH Nguyễn Đình Đức: Khơi nguồn trí thức để đất nước vươn xa

GS.TSKH Nguyễn Đình Đức nhấn mạnh vai trò của trí thức và khoa học công nghệ trong việc đưa Việt Nam phát triển bền vững, tự chủ và hùng cường.

Chương trình hành động của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thời gian tới đặt ra yêu cầu phát huy mạnh mẽ vai trò của đội ngũ trí thức, khoa học công nghệ và phản biện chính sách. Trao đổi với PV Tri thức và Cuộc sống, GS.TSKH Nguyễn Đình Đức, Đại học Quốc gia Hà Nội cho rằng, cần tạo ra cơ chế thực chất để quy tụ nhân tài, phát huy sức mạnh trí thức và đưa khoa học công nghệ trở thành động lực phát triển đất nước.

gs-nguyen-dinh-duc.jpg
GS.TSKH. Nguyễn Đình Đức. Ảnh: Mai Loan.