Vũ khí siêu vượt âm của Mỹ kém hiệu quả trên thực địa

Dark Eagle, dù là biểu tượng công nghệ, vẫn chưa thể thay đổi cục diện chiến tranh do giới hạn về số lượng, chi phí và tính chính xác mục tiêu.

Dark Eagle - hay còn gọi là Long-Range Hypersonic Weapon (LRHW) - được xem là một trong những vũ khí tiên tiến nhất của Mỹ hiện nay, với tốc độ vượt Mach 5 và khả năng tấn công chính xác mục tiêu ở khoảng cách hàng nghìn km.

Tuy nhiên, theo nhiều phân tích quân sự, ngay cả khi được triển khai tại Trung Đông, loại tên lửa này vẫn khó có thể xoay chuyển cục diện nếu xảy ra xung đột quy mô lớn với Iran.

Số lượng quá ít, chi phí quá cao

Một trong những hạn chế lớn nhất của Dark Eagle là số lượng cực kỳ hạn chế. Hiện Mỹ được cho là chỉ có chưa đến 10 quả tên lửa sẵn sàng triển khai, với chi phí khoảng 15 triệu USD mỗi quả và gần 2,7 tỷ USD cho cả hệ thống.

article-69f3ffb2be63a4-57926917.jpg
Bệ phóng tên lửa Dark Eagle

Điều này khiến Dark Eagle chỉ phù hợp với các mục tiêu “giá trị cao”, thay vì sử dụng rộng rãi trong chiến tranh cường độ lớn. Trong khi đó, Iran sở hữu mạng lưới mục tiêu phân tán, gồm nhiều bệ phóng tên lửa cơ động, khiến việc sử dụng một loại vũ khí đắt đỏ như vậy trở nên kém hiệu quả.

Phụ thuộc vào tình báo và “chuỗi tiêu diệt”

Dù có tốc độ rất cao và khả năng xuyên thủng phòng thủ, hiệu quả của Dark Eagle vẫn phụ thuộc chặt chẽ vào chất lượng thông tin tình báo.

Các mục tiêu như bệ phóng tên lửa cơ động của Iran thường xuyên di chuyển, ngụy trang hoặc phân tán. Nếu không xác định chính xác vị trí mục tiêu theo thời gian thực, ngay cả vũ khí tiên tiến nhất cũng có thể trở nên vô dụng.

Dark Eagle được thiết kế để tiêu diệt các mục tiêu chiến lược như trung tâm chỉ huy, radar, kho hậu cần hoặc bệ phóng tên lửa.

article-69f40000082721-74209939.png
Vụ phóng tên lửa đạn đạo PrSM từ bệ phóng HIMARS

Tuy nhiên, chiến tranh hiện đại - đặc biệt với Iran - không chỉ phụ thuộc vào các mục tiêu cố định. Tehran có khả năng sử dụng chiến thuật phi đối xứng, lực lượng ủy nhiệm và hệ thống phòng thủ phân tán, khiến một vài đòn tấn công chính xác không đủ tạo ra bước ngoặt chiến lược.

Một điểm đáng chú ý là Dark Eagle chưa được tuyên bố hoàn toàn sẵn sàng chiến đấu và vẫn trong quá trình hoàn thiện.

Việc chưa từng được sử dụng trong thực chiến khiến hiệu quả thực tế của hệ thống này vẫn là dấu hỏi, đặc biệt trong môi trường tác chiến phức tạp như Trung Đông.

Nguy cơ leo thang thay vì thay đổi cục diện

Việc triển khai vũ khí siêu vượt âm có thể mang lại lợi thế răn đe, nhưng đồng thời cũng tiềm ẩn nguy cơ leo thang xung đột.

Trong bối cảnh căng thẳng mong manh, việc sử dụng Dark Eagle có thể bị coi là bước đi mang tính tấn công chiến lược, kéo theo phản ứng mạnh từ Iran và các lực lượng liên quan.

Dù là biểu tượng của công nghệ quân sự hiện đại, Dark Eagle không phải “vũ khí thay đổi cuộc chơi”. Những hạn chế về số lượng, chi phí, tình báo và bối cảnh chiến lược khiến nó chỉ đóng vai trò công cụ tấn công chính xác, chứ không thể quyết định thắng bại trong một cuộc chiến phức tạp như với Iran.

Dù sở hữu tốc độ siêu vượt âm và khả năng xuyên thủng phòng thủ, Dark Eagle vẫn bị hạn chế bởi số lượng ít, chi phí cao và phụ thuộc lớn vào tình báo thời gian thực. Trong kịch bản đối đầu với Iran - nơi các mục tiêu phân tán và linh hoạt - loại vũ khí này chỉ phù hợp cho các đòn đánh chiến lược có chọn lọc, khó tạo ra bước ngoặt quyết định trên toàn chiến trường.

Military Watch

Mỹ đối mặt với nguy cơ thiếu hụt vũ khí chính xác trong chiến dịch Iran

Việc sử dụng mạnh tay tên lửa PrSM của Mỹ gây lo ngại về kho dự trữ chiến lược, đặt ra thách thức lớn cho khả năng duy trì chiến tranh dài hạn.

Việc quân đội Mỹ sử dụng với cường độ cao các tên lửa đạn đạo chiến thuật thế hệ mới Precision Strike Missile (PrSM) trong chiến dịch tại Iran đang làm dấy lên lo ngại về nguy cơ suy giảm nhanh chóng kho dự trữ vũ khí chính xác tầm xa của Washington.

Theo các phân tích quân sự, PrSM - loại tên lửa vừa được đưa vào trang bị vài năm gần đây đã được Mỹ triển khai lần đầu trong thực chiến tại chiến dịch nhằm vào Iran. Việc sử dụng loại vũ khí này với mật độ lớn cho thấy vai trò ngày càng quan trọng của các đòn tấn công chính xác tầm xa trong học thuyết tác chiến hiện đại.

Bắn đến cạn Tomahawk tại Iran, Mỹ tăng lượng đặt hàng lên khủng khiếp

Theo đề xuất ngân sách năm 2027, Hải quân Mỹ đang yêu cầu số lượng tên lửa Tomahawk lên đến 1200% để bù vào số đã cạn kiệt do cuộc chiến tranh với Iran.

20241203ran8611998-0235-scaled.jpg
Trong khuôn khổ yêu cầu ngân sách 1,5 nghìn tỷ USD được công bố hôm 3/4, Hải quân Mỹ đã đề nghị tăng số lượng tên lửa tấn công mặt đất tầm xa lên 1.200%. Trong năm tài chính 2026, Quốc hội chỉ cấp cho lực lượng này 257 triệu đô la để mua 58 tên lửa Tomahawk.

Pháo phản lực đa năng nhăm nhe đoạt ngôi "hỏa thần" của HIMARS

Giải pháp pháo phản lực phóng loạt PULS, có khả năng thích ứng và được kết nối mạng kỹ thuật số, được chế tạo để bắn nhiều loại đạn khác nhau.

Hệ thống PULS (Precise and Universal Rocket Launcher) do Elbit Systems phát triển, nổi bật với tính linh hoạt cực cao. Đặt trên xe tải chiến thuật đa bánh HEMTT hoặc Mercedes mang theo bệ phóng gồm hai ngăn chứa đạn (PODS) độc lập. Thiết kế này cho phép hệ thống triển khai nhanh chóng trên nhiều loại khung gầm khác nhau mà không cần thay đổi cấu trúc cốt lõi, phù hợp với nhu cầu cơ động của chiến tranh hiện đại.