Phương trình Drake: Công thức tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh

Giữa khoảng không vô tận của vũ trụ, một phương trình đơn giản đã đặt ra câu hỏi lớn nhất: chúng ta có cô đơn hay không?

Phương trình Drake là một trong những công thức nổi tiếng nhất trong lĩnh vực tìm kiếm sự sống ngoài Trái Đất. Không giống những phương trình vật lý dùng để tính toán chính xác các đại lượng tự nhiên, phương trình Drake được tạo ra nhằm ước lượng số lượng nền văn minh ngoài hành tinh có khả năng giao tiếp với nhân loại trong Ngân Hà. Dù chưa thể đưa ra một đáp án chắc chắn, nó đã thay đổi cách con người suy nghĩ về vị trí của mình trong vũ trụ.

Ảnh: X

Phương trình này được nhà thiên văn học người Mỹ Frank Drake giới thiệu vào năm 1961 tại một hội nghị khoa học đầu tiên về việc tìm kiếm trí tuệ ngoài Trái Đất (SETI). Công thức ban đầu có dạng:

N = R × fp × ne × fl × fi × fc × L

Trong đó, N là số nền văn minh có thể liên lạc trong Ngân Hà; R là tốc độ hình thành sao trong thiên hà; fp là tỷ lệ các ngôi sao có hành tinh; ne là số hành tinh có môi trường phù hợp cho sự sống; fl là xác suất sự sống xuất hiện; fi là khả năng sự sống tiến hóa thành sinh vật thông minh; fc là khả năng nền văn minh phát triển công nghệ truyền tín hiệu; và L là khoảng thời gian nền văn minh đó tồn tại đủ lâu để có thể được phát hiện.

Ảnh: ESO

Điều khiến phương trình Drake trở nên đặc biệt là nhiều biến số trong đó vẫn chưa được con người biết rõ. Chúng ta có thể quan sát số lượng sao hình thành trong Ngân Hà hoặc phát hiện hàng nghìn ngoại hành tinh, nhưng những câu hỏi như sự sống có dễ xuất hiện hay không, trí tuệ có phải là kết quả hiếm gặp hay phổ biến, vẫn là những bí ẩn lớn nhất của khoa học.

Nếu sử dụng các giả định lạc quan, phương trình Drake có thể cho kết quả hàng nghìn nền văn minh ngoài Trái Đất trong Ngân Hà. Nhưng với những giả định thận trọng hơn, con số này có thể chỉ là một hoặc thậm chí gần bằng không. Chính sự khác biệt khổng lồ ấy khiến phương trình không phải là một công cụ dự đoán chính xác, mà giống như một "khung tư duy" giúp các nhà khoa học phân tích từng bước trên con đường từ bụi vũ trụ đến một nền văn minh công nghệ.

Ảnh: room.eu

Phương trình Drake cũng liên quan đến một câu hỏi nổi tiếng khác: nghịch lý Fermi. Nếu vũ trụ có hàng trăm tỷ thiên hà và vô số hành tinh, tại sao chúng ta vẫn chưa nhìn thấy dấu hiệu rõ ràng nào của các nền văn minh ngoài Trái Đất? Có thể sự sống thông minh rất hiếm, có thể các nền văn minh tồn tại quá ngắn ngủi, hoặc có thể chúng ta chưa có đủ công nghệ để nhận ra tín hiệu của họ.

Ngày nay, với sự phát triển của kính thiên văn không gian, các dự án tìm kiếm tín hiệu vô tuyến và nghiên cứu khí quyển ngoại hành tinh, phương trình Drake vẫn giữ nguyên sức hấp dẫn. Nó không chỉ là một công thức toán học, mà còn là lời mời gọi nhân loại nhìn ra ngoài Trái Đất và suy ngẫm về câu hỏi lâu đời: trong biển sao rộng lớn này, liệu có ai khác đang nhìn về phía chúng ta?

Giống cừu kỳ lạ với bốn sừng cong đối xứng và gần như không có đuôi

Vùng đất vô hình chứa hàng nghìn tỷ thiên thể bao quanh Mặt Trời

Ở rìa xa nhất của Hệ Mặt Trời, các nhà thiên văn tin rằng tồn tại một "đám mây vô hình" khổng lồ chưa từng được quan sát trực tiếp.

Nếu được hỏi đâu là cấu trúc lớn nhất trong Hệ Mặt Trời, nhiều người sẽ nghĩ đến các hành tinh hay vành đai Kuiper. Tuy nhiên, câu trả lời có thể là Đám mây Oort – một vùng không gian giả định rộng lớn bao quanh toàn bộ Hệ Mặt Trời, trải dài từ khoảng 2.000 đến hơn 100.000 đơn vị thiên văn (AU), tức gần bằng hai năm ánh sáng. Điều thú vị là dù được nhắc đến trong hầu hết các giáo trình thiên văn học hiện đại, Đám mây Oort đến nay vẫn chưa từng được quan sát trực tiếp.

Ngôi sao tương tự mặt trời nuốt chửng hành tinh của nó

Các nhà thiên văn học đã tìm thấy bằng chứng cho thấy TOI-5882, một ngôi sao giống Mặt Trời cách Trái Đất khoảng 1.300 năm ánh sáng, có thể đã nuốt chửng một trong những hành tinh của chính nó.

Nhóm nghiên cứu, do nhà thiên văn học Brooke Kotten thuộc Đại học Michigan dẫn đầu, đã phát hiện ra một manh mối quan trọng trong thành phần hóa học của ngôi sao này. TOI-5882 chứa lượng lithium nhiều hơn nhiều so với mức mà các nhà nghiên cứu thường dự đoán sẽ tìm thấy trong một ngôi sao thuộc loại này.

mit-swallowed-planet-02-press.jpg
Ngôi sao nuốt chửng hành tinh quay quanh nó để lại dấu tích nồng độ lithium cao bất thường.

Hành tinh làm bằng kim cương có thật hay chỉ là khoa học viễn tưởng?

Trong vũ trụ bao la, các nhà thiên văn đã phát hiện những thế giới kỳ lạ đến mức ý tưởng về một hành tinh kim cương không còn hoàn toàn là chuyện viễn tưởng.

Khi nghe đến cụm từ "hành tinh toàn kim cương", nhiều người dễ hình dung một khối đá quý khổng lồ lấp lánh giữa không gian. Thực tế, các nhà khoa học không cho rằng có hành tinh nào được cấu tạo hoàn toàn từ kim cương nguyên chất. Tuy nhiên, nhiều nghiên cứu cho thấy có thể tồn tại những hành tinh mà phần lớn lớp bên trong chứa lượng kim cương khổng lồ, nhiều hơn bất kỳ nơi nào trên Trái Đất.