Khi UAV của Nga lượn lờ trên bầu trời Konstantinovka và bom lượn có điều khiển liên tục dội xuống, thành phố nhỏ này ở vùng Donbass đã trở thành ví dụ mới nhất về chiến thuật "ếch luộc ngạt thở" trong cuộc xung đột Nga-Ukraine.
Không có cảnh tượng hoành tráng của “dòng lũ thép”, không có những trận “tăng đấu tăng” quy mô lớn; nhưng cuộc bao vây trung tâm giao thông này, đã phơi bày logic cơ bản của chiến tranh hiện đại một cách tàn bạo nhất: kiểm soát đường tiếp tế quan trọng hơn việc chiếm giữ các vị trí; tiêu diệt ý chí hiệu quả hơn việc loại khỏi binh lính khỏi vòng chiến đấu.
Chiến thuật bao vây của Quân đội Nga (RFAF) tại Konstantinovka, có thể được coi là "bước tiến" trong quá trình cải cách quân sự. Trước đây, "dòng lũ thép" là đặc trưng của Quân đội Liên Xô/Nga, nhưng chiến dịch Bakhmut năm 2023, nơi các đội tên lửa chống tăng cơ động của Ukraine, đã biến xe tăng Nga thành "trường bắn di động", dẫn đến việc mất hơn 50 xe tăng chỉ trong một ngày, đã buộc chỉ huy RFAF phải hoàn toàn từ bỏ tư duy cũ.
Giờ đây, RFAF sử dụng sự kết hợp giữa "tấn công xâm nhập đa hướng theo nhóm nhỏ + trinh sát bằng UAV trong mọi thời tiết + tấn công bằng UAV FPV và bom lượn có điều khiển FAB UMPK":
Các đội thâm nhập theo nhóm từ 5 đến 15 người, trang bị hỏa lực bộ binh mạnh, có nhiệm vụ thâm nhập vào các tuyến phòng thủ của Quân đội Ukraine (AFU) dưới màn đêm và thời tiết khắc nghiệt, cắt đứt các đầu mối liên lạc và gây hỗn loạn.
UAV trinh sát: giám sát lực lượng Ukraine 24/24, dẫn đường các cuộc tấn công pháo binh, và thậm chí trực tiếp thả các loại đạn dược cỡ lựu đạn; Địa ngục bom lượn: Bom lượn dẫn đường FAB-500/1500/3000, được thả từ khoảng cách trên 50 km, đã phá hủy chính xác các sở chỉ huy, kho đạn và công sự kiên cố của Ukraine.
Bản chất thâm độc của chiến thuật này nằm ở chỗ tránh đối đầu trực diện, thay vào đó nhằm mục đích làm suy yếu ý chí kháng cự của AFU, thông qua sự hao tổn kéo dài.
Trận Avdiivka là một bài học cảnh tỉnh – trong hơn ba tháng, RFAF đã sử dụng trung bình 200 lượt UAV mỗi ngày để trinh sát, kết hợp với việc thả trung bình 50 tấn bom lượn mỗi ngày, để biến các hầm trú ẩn dưới lòng đất của AFU, được xây dựng trong hơn mười năm, thành đống đổ nát.
Trong khi binh lính Ukraine tìm nơi trú ẩn khỏi bom đạn trong đống đổ nát, UAV trinh sát của Nga đã khóa mục tiêu tiếp theo, tạo ra một vòng luẩn quẩn chết người "phát hiện và tiêu diệt".
Cuộc khủng hoảng mà AFU đang phải đối mặt ở Konstantinovka, về cơ bản là sự bùng phát của tình trạng cạn kiệt nguồn lực mang tính hệ thống. Theo các nguồn tin tình báo công khai, lực lượng tiền tuyến của AFU đang thiếu hụt 40% quân số, với một đại đội bộ binh chỉ có khoảng 60-80 tay súng chiến đấu.
Để bù đắp sự thiếu hụt này, chỉ huy AFU buộc phải điều động lực lượng dự bị, nhân viên hậu cần, và thậm chí cả lực lượng cảnh sát ra tiền tuyến, tạo ra một vòng xoáy luẩn quẩn giữa binh lính tiền tuyến kiệt sức và binh lính tuyến sau thiếu kinh nghiệm.
Điều tồi tệ hơn nữa là "tình trạng thiếu đạn dược": Từ tháng 10/2023 đến tháng 4/2024, 61 tỷ USD viện trợ quân sự của Mỹ cho Ukraine, đã bị trì hoãn do xung đột phe phái, dẫn đến tỷ lệ tiêu thụ đạn pháo so với nguồn cung cho AFU chỉ là 1:10.
Tại Avdiivka, AFU chỉ có thể bắn 2.000 quả đạn mỗi ngày, trong khi RFAF bắn hơn 20.000 quả đạn mỗi ngày. Sự chênh lệch hỏa lực này đã trực tiếp buộc AFU phải từ bỏ "phòng thủ chủ động" và chuyển sang "phòng thủ tĩnh", cuối cùng dẫn đến việc bị RFAF bao vây.
Lịch sử đang lặp lại ở Konstantinovka. Tổng Tư lệnh AFU, tướng Sirsky, đã buộc phải điều động lực lượng tinh nhuệ cuối cùng của mình, đó là Lữ đoàn xung kích Azov số 3, từ tuyến phòng thủ Kupyansk đến mặt trận này.
Lữ đoàn này, nổi tiếng với vai trò trong trận chiến đẫm máu Mariupol, hiện đang được sử dụng như một "lực lượng cứu hỏa" để lấp đầy những khoảng trống trên chiến tuyến.
Nếu Konstantinovka thất thủ, RFAF sẽ kiểm soát đường cao tốc M03, cắt đứt hai cứ điểm cuối cùng của AFU ở vùng Donetsk là Kramatorsk và Sloviansk; và toàn bộ hệ thống phòng thủ phía đông sẽ sụp đổ như hiệu ứng domino.
Số phận của Konstantinovka vượt ra ngoài phạm vi của một trận chiến đơn lẻ. Nó phản ánh ba sự thật lớn của chiến tranh hiện đại: Thứ nhất, năng lực công nghiệp quyết định tính bền vững của một cuộc chiến: lượng đạn pháo mà RFAF tiêu thụ mỗi ngày tương đương với sản lượng hàng tháng của toàn bộ các nước viện trợ cho Ukraine;
Thứ hai, những bước tiến vượt bậc về công nghệ đang định hình lại luật chơi trên chiến trường: sự kết hợp giữa bom lượn có điều khiển, UAV và chiến tranh điện tử khiến các công sự phòng thủ truyền thống trở nên kém hiệu quả. Những "thành phố ngầm" do Ukraine xây dựng ở Avdiivka, được quảng bá chẳng khác gì một "hang chuột" trước các loại vũ khí nhiệt áp.
Thứ ba, hiệu ứng cánh bướm của các quyết định chiến lược: Mỗi bước đi của tướng Syrsky, đều có thể quyết định đánh giá lịch sử về ông. Nếu Lữ đoàn Azov bị xóa sổ, ông sẽ bị gán mác "đồ tể"; nếu ông giữ vững được phòng tuyến, ông có thể trở thành "người cứu hỏa" của Ukraine. Áp lực này không khác gì áp lực mà Chuikov phải chịu ở Stalingrad trong Thế chiến II.
Giữa làn khói mù mịt của Konstantinovka, lịch sử đang lặp lại quy luật tàn khốc của nó, chiến tranh trở thành một phép tính lạnh lùng về sự sống còn và hủy diệt. Khi bom lượn có điều khiển của Nga tiếp tục giáng xuống thành phố, quân tiếp viện AFU vẫn đang được đổ vào, và chiếc đồng hồ đếm ngược vô hình, là tiếng chuông báo tử cho những người phòng thủ, hay là tiếng kèn hiệu triệu cho quân tiếp viện? Có lẽ chỉ có những quả đạn pháo mới biết câu trả lời.