Ghét chị dâu, mẹ tôi bắt chị làm việc nhà quần quật từ sáng

Khi cả nhà đang nói chuyện vui vẻ, anh trai tôi ném vỡ tan rổ bát đĩa mà lớn tiếng hỗn hào với mẹ trước các bác.

Anh chị tôi kết hôn mới được nửa năm nhưng anh trai tôi là dân xây dựng đi công trình suốt chẳng mấy khi ở nhà. Chị dâu tôi mới học hết cấp 3 nên chỉ ở nhà làm công nhân khu công nghiệp gần nhà chồng. Cũng vì điều đó mẹ tôi ghét chị dâu lắm. Mẹ tôi trước thích một chị có học thức, làm nhà nước, bố mẹ khá giả, lại xinh xắn, khéo miệng. Ấy vậy mà anh tôi không ưng chỉ đòi cưới chị dâu tôi.

Về làm dâu nhà tôi, sống cảnh chồng vắng nhà thường xuyên lại bị mẹ chồng bắt nạt, hạch sách nhiều khi tôi thương chị nhưng cũng chẳng biết làm thế nào. Tôi có góp ý thì mẹ lại gạt bảo không phải việc của tôi. Nghĩ lại tôi thấy mình may, lấy chồng gần nhà, mẹ chồng lại không gây khó dễ gì nên khá thoải mái. Chứ mẹ chồng tôi mà như mẹ đẻ tôi chắc tôi ôm đồ bỏ về mất rồi.

Ghet chi dau, me toi bat chi lam viec nha quan quat tu sang

(Ảnh minh họa)

Chị dâu tôi hiền lắm, chị ít nói, chỉ biết làm lụng, cắn răng nghe mẹ chồng đay nghiến, mắng chửi nhưng không than vãn với chồng nửa lời. Có những hôm cuối tuần chị được nghỉ, mẹ tôi vẫn vẽ việc ra bắt chị làm quần quật từ sáng sớm tinh mơ đến tối muộn từ dọn nhà, làm vườn, giặt quần áo bằng tay, gánh nước tưới rau, đấm bóp cho mẹ chồng… ấy vậy mà mẹ tôi vẫn không hài lòng.

Thương chị lại thấy khó hiểu vì sao chị cứ chịu đựng mãi thế, chị chỉ cười tâm sự: "Ngay từ đầu mẹ không ưa chị rồi, giờ chị mà cãi hay kể lể gì với anh cô, rồi lại ầm ĩ, mẹ và anh cô bất hòa chị không muốn điều đó. Mẹ mắng cho chị tốt lên thôi chứ không có ác ý gì đâu".

Thở dài tôi cảm thấy ngưỡng mộ chị khi chị luôn nghĩ cho nhà chồng, không nghĩ xấu về mẹ chồng, chắc chỉ có chị mới chịu đựng được mẹ tôi thôi, chứ bố tôi hơn 10 năm trước cũng bỏ mẹ tôi đi theo người khác vì bà quá quắt, ghê gớm quá sức chịu đựng. Anh tôi làm xa nên chẳng biết vợ với mẹ ở nhà ra sao, cho đến hôm giỗ ông nội tôi anh trai, bố tôi đều về thì xảy ra chuyện tày trời.

5h sáng sang nhà mẹ, tôi đã thấy chị dâu một mình chuẩn bị nấu 10 mâm cỗ. Bát đĩa chị cũng đã rửa sạch sẽ từ tối hôm qua. Mẹ tôi ngủ dậy, nhìn thấy chị dâu vẫn chê chậm chạp, lười không biết việc. Vẫn như mọi lần chị vẫn im lặng chịu trận.

Hai chị em loay hoay cũng nấu xong mời họ hàng, người quen đến ăn. Ấy vậy mà ăn xong, thay vì để mấy chị em trong họ ra rửa bát thì mẹ bảo để chị dâu tôi rửa, dọn dẹp nhà cửa. Mấy bác khen chị dâu tôi đảm, khéo léo thì mẹ lại được đà chê con dâu lười, ở bẩn do ít học, bố mẹ mất sớm không có người dạy bảo.

Ghet chi dau, me toi bat chi lam viec nha quan quat tu sang-Hinh-2

(Ảnh minh họa)

Lần đầu chứng kiến vợ một mình rửa đống bát đĩa lại bị mẹ chồng đay nghiến, nói khó nghe, anh tôi bê rổ bát chị đang rửa ném giữa sân vỡ tan tành rồi kéo vợ đứng dậy lớn tiếng hỗn hào với mẹ: "Vợ con không phải là ô sin mà mẹ hành hạ rồi miệt thị cô ấy. Sống với mẹ chồng mà còn khổ hơn cả sống với dì ghẻ thì thôi con xin phép đưa vợ ra ngoài ở riêng! Mẹ ác với con dâu, mai này già thì đừng bắt vợ con phục vụ, hầu hạ mẹ!".

Mẹ tôi tức giận tát anh, rồi lại quay sang nói chị dâu xúi giục chồng hỗn láo với mẹ. Bà cứ làm ầm ĩ hết cả nhà lên, còn anh trai tôi thì lập tức vào phòng thu dọn đồ đạc của chị dâu dọn đi mà nhắn nhủ với vợ: "Biết trước em sống chung với mẹ chồng khổ thế này, anh đã đưa em ra ở riêng ngay từ khi cưới". Anh chị đi, tôi lại thấy mừng cho chị vì chị sống xa mẹ tôi sẽ thoải mái, bớt khổ hơn và cũng là cách để mẹ tôi nhìn nhận lại sự việc, hiểu ra bà đã sai trong cách đối xử với con dâu.

Tưởng chị đi thật, ấy vậy mà 3 hôm sau anh trai tôi đi làm chị lại đến quỳ xin lỗi mẹ tôi, xin bà đừng giận con trai, mọi tội lỗi chị xin nhận hết. Mẹ tôi lại được đà đay nghiến, miệt thị, dạy dỗ chị nhiều hơn. Chị vẫn vậy, vẫn chịu đựng, chịu phần thiệt về mình để tránh bất hòa giữa anh trai và mẹ tôi. Tôi không biết làm cách nào để mẹ hiểu và nhận ra chị là đứa con dâu hiếu thảo, thương chị và bớt ác cảm với chị hơn. Chứ nhìn chị bị mẹ chồng giày vò tôi nhìn vào còn xót nữa là anh trai tôi.

Tình yêu như con dao hai lưỡi, càng nắm chặt lại càng đau

Tình yêu đem đến cho người ta những giây phút hạnh phúc, thăng hoa nhất trong cuộc đời, nhưng cũng chính tình yêu khiến người ta đau khổ vô bờ.

Chia tay một người phải học cách quên đi quá khứ đau khổ, học cách quên đi cái mà ngày xưa mình đã từng sống tất cả vì nó. Ai còn nhớ con người trước đây khi yêu thương đầy vơi thường hay nói hay cười, vậy mà giờ đây khi người dứt áo ra đi thì chỉ còn là sự đau khổ và trở nên câm lặng.

Tình yêu không bỏ sót một ai trong xã hội đầy rẫy những con người, nó là vị thuốc hai mặt. Nó cho ta niềm vui sự thăng hoa trong cảm xúc nhưng rồi cũng lấy đi tất cả niềm vui lẫn cảm xúc đó.

Tình yêu không bỏ sót đối với bất kỳ một ai, đau khổ nó cũng không buông tha cho một ai. Để rồi chỉ còn một cách là học cách quên đi tất cả và ghi lại những kỷ niệm đẹp mà thôi.

Tinh yeu nhu con dao hai luoi, cang nam chat lai cang dau
 

Trong tình yêu người ta thường nói con gái chịu nhiều thiệt thòi nhất, có lẽ nó đúng bởi con gái thường yếu đuối hơn con trai. Đối với họ cảm giác bị người mình yêu thương từ bỏ là điều đau đớn khiến trái tim họ như bị vỡ ra thanh hai mảnh, họ luôn mang trong mình những suy nghĩ trăn trở và cả sự cô đơn, họ trở nên ít nói, ít cười và là người dễ lạnh lùng trước những người con trai khác.

Trái tim họ đau nhưng họ không thể nói ra thành lời, họ cố kìm nén với bao nhiêu cảm xúc đang vỡ òa trong con người họ, bởi họ không muốn ai biết họ không muốn ai thương hại mình cả, họ cảm thấy buồn tiếc cho nhưng quãng thời gian có buồn có vui mà họ đã cùng người ấy vượt qua và tiếc cho những kỷ niệm đẹp bây giờ đã tan như bọt biển rồì.

Màn đêm buông xuống, bóng tối bủa vây là lúc lên ngôi của nỗi cô đơn, là nơi ngự trị trái tim đang đau khổ muốn tìm lấy ánh sáng xóa tan màn đêm đó và đây cũng là nơi họ giải tỏa nỗi lòng bằng những giọt nước mắt vuốt vội khi ai đó bắt gặp. Họ chọn cho mình cách sống trong bóng tối để quan sát mọi thứ xung quanh. 

Đau khổ đối với họ rồi cũng sẽ qua nhưng nó sẽ để lại trong họ những vết thương không bao giờ xóa bỏ được. Mấy ai, mấy ai thấu và hiểu được cảm giác đó của họ, trái tim họ gào thét trong bóng tối nơi sâu thẳm tận cùng của sự tổn thương. 

Chẳng thể phủ nhận rằng, những kẻ hời hợt trong tình yêu sẽ ít bị dày vò, đau khổ khi cuộc tình tan vỡ. Nhưng cũng chính bởi vậy, mà ít ai trong số họ nhận ra được giá trị của tình yêu. Chuyện tình yêu đôi khi thật khó nói, có khi người thật tình ta lại không đón nhận, có khi người ta thích lại vô tình với ta. Chán chường hoài, khiến ta chẳng còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi một tình yêu thật sự. Vội vàng yêu, rồi lại vội vàng ra đi chẳng luyến lưu. Nhưng hãy nhớ rằng, tất cả chỉ nằm ở cách ta nhìn nhận nó thế nào mà thôi! Đừng đổ lỗi cho số phận hay thay đổi bởi một lần vấp ngã.

Yêu, hãy cứ yêu đi, yêu cho ngày hôm nay trọn vẹn dù có thể ngày mai chẳng còn bên nhau nữa. Mỗi nguời bước vào cuộc đời ta không đơn giản chỉ là vô tình, dù họ bước nhanh hay chậm, hay mãi mãi dừng lại bên ta thì cũng đều do duyên số cả. Yêu hết mình, và khi họ ra đi, cũng níu kéo thật nhiều. Để tình yêu khi bắt đầu hay kết thúc đều là trọn vẹn. Dù có mất đi, dù có không bao giờ quay trở lại nữa thì ta cũng chẳng phải nuối tiếc điều gì...

Há hốc mồm sau lời đề nghị "không thể tin" của chồng soái ca

Chị miệng há hốc, mắt tròn xoe không tin những gì mình vừa mắt thấy tai nghe là sự thật. Người chồng hiền lành, yêu chiều vợ con là anh đây sao?

Anh là mối tình thứ bao nhiêu trong đời chị không còn nhớ nổi. Chị lấy anh là vì anh là xuất hiện "đúng người, đúng thời điểm". Một phần, chị gặp anh ở cái tuổi thứ 25 – cái tuổi đẹp nhất để lập gia đình đã tới, ở tuổi này chị cảm thấy mình đủ chín chắn để bước vào cuộc sống hôn nhân.