Aurel Stein- nhà khảo cổ khiến bí mật 1.000 năm tuổi của Trung Á được hé lộ

Giữa sa mạc khắc nghiệt, một học giả mê lịch sử đã lần theo dấu vết của những nền văn minh từng nối liền Đông và Tây.

Nếu có một người khiến thế giới hiện đại nhìn lại Con đường Tơ lụa bằng một ánh mắt hoàn toàn khác, đó là Marc Aurel Stein (1862–1943), nhà khảo cổ và địa lý học sinh tại Budapest, từng trở thành công dân Anh. Ông nổi tiếng với những cuộc thám hiểm kéo dài hàng nghìn kilomet qua Trung Á, đặc biệt là vùng lòng chảo Tarim và các ốc đảo ở phía tây bắc Trung Quốc.

Ảnh: progressivegeographies

Điều khiến Stein trở nên đặc biệt là ông không chỉ tìm kiếm những thành phố cổ. Ông muốn tìm bằng chứng về cách con người, ngôn ngữ, tôn giáo và hàng hóa từng di chuyển giữa Đông và Tây. Trong 4 chuyến thám hiểm đến vùng tây bắc Trung Quốc từ năm 1900 đến 1931, Stein khảo sát và khai quật nhiều địa điểm như Khotan, Niya, Miran, Loulan và các khu vực quanh Đôn Hoàng. Ông đồng thời lập bản đồ, chụp ảnh và ghi chép cực kỳ chi tiết, để lại một nguồn tư liệu khổng lồ về thế giới cổ đại trên Con đường Tơ lụa.

Ảnh: sogdians.si

Nhưng phát hiện nổi tiếng nhất của Stein lại đến từ một nơi gần như bị thời gian quên lãng: Hang Mạc Cao ở Đôn Hoàng.

Năm 1900, đạo sĩ Vương Viên Lục tình cờ phát hiện ở quần thể hang động này một căn phòng bị bịt kín phía sau hang 16. Đó là hang 17, sau này được gọi là “Thư viện động”. Bên trong có hơn 50.000 bản chép tay, tranh, văn bản in, vải vóc và nhiều hiện vật có niên đại từ khoảng thế kỷ IV đến XI.

Ảnh: silkroadsarchaeoheritage

Stein đến đây năm 1907. Sau quá trình thương lượng với Vương Viên Lục, ông đã đưa về hàng nghìn bản thảo, tranh và hiện vật. Trong số đó có những tài liệu vô cùng quý giá, giúp các nhà nghiên cứu hiểu sâu hơn về Phật giáo, ngôn ngữ, thương mại và đời sống thường nhật trên Con đường Tơ lụa. Một trong những hiện vật nổi tiếng nhất là bản Kinh Kim Cương năm 868, được xem là cuốn sách in hoàn chỉnh có niên đại sớm nhất còn tồn tại.

Tuy nhiên, di sản của Stein không hoàn toàn chỉ có hào quang. Việc ông và các nhà thám hiểm phương Tây đưa số lượng lớn cổ vật ra khỏi Trung Quốc ngày nay vẫn gây tranh luận. Những bộ sưu tập của ông hiện nằm tại nhiều bảo tàng ở Anh và Ấn Độ, trong khi một phần di sản từ hang 17 đã bị phân tán khắp thế giới.

Vì thế, Aurel Stein là một nhân vật vừa đáng ngưỡng mộ vừa gây tranh cãi. Dù có thể bị phán xét từ những góc nhìn nghiêm khắc, không thể phủ nhận rằng những cuộc hành trình của ông đã giúp khôi phục ký ức về một thế giới nơi Trung Quốc, Ấn Độ, Ba Tư và châu Âu từng được kết nối bởi những con đường xuyên qua sa mạc.

Loài hoa khổng lồ có hình dáng như vương miện từng xuất hiện từ hàng trăm triệu năm trước

Bí ẩn trên 54 mũi tên 9.000 năm tuổi khiến khảo cổ học 'bó tay'

Chỉ 54 trong hàng nghìn mũi tên đá núi lửa được chạm khắc hoa văn bí ẩn, nhưng đến nay các nhà khảo cổ vẫn chưa biết chúng có ý nghĩa gì.

Trong hơn 1.000 năm thời kỳ Đồ đá mới, những người chăn nuôi sống tại miền Trung Anatolia, thuộc Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay, đã tạo ra một truyền thống đặc biệt: khắc những hình học kỳ lạ lên mũi tên bằng đá obsidian. Tập tục này chưa từng được ghi nhận ở khu vực nào khác trên thế giới.

obsidian-arrowhead-l.jpg

Vì sao người Trung Quốc cổ đại chôn trẻ em trong bình gốm?

Các nhà khảo cổ phát hiện 128 trường hợp trẻ em được an táng trong bình gốm, cùng nhiều hiện vật giúp giải mã tập tục cổ xưa.

Các nhà khảo cổ học đã công bố phát hiện 128 trẻ em được chôn cất bên trong những chiếc bình gốm, như một phần của tục lệ mai táng cổ xưa kỳ lạ của Trung Quốc. Cụ thể, nhóm khảo cổ đã khai quật được các ngôi mộ cùng với tiền xu, đồ gốm và gạch men tại miền Bắc Trung Quốc. Họ tin rằng, những thi thể này là những người sống vào thời nhà Hán (khoảng năm 202 Trước Công Nguyên).

Trong thời kỳ này, thi thể trẻ em sẽ không được hỏa táng. Người ta sẽ nối nhiều chiếc bình đựng tro cốt lại với nhau – có thể là hai, đôi khi nhiều hơn – để tạo thành một “ngôi nhà” bảo vệ cho thi thể.

Giếng cổ Etruscan hé lộ nghi lễ với lễ vật và hài cốt người

Các nhà khảo cổ Italy vừa phát hiện một giếng cổ có dấu hiệu được sử dụng cho các nghi lễ tôn giáo của người Etruscan với tượng đồng, đĩa đồng và hài cốt của một người đàn ông cùng một phụ nữ.

Những phát hiện này cho thấy chiếc giếng không đơn thuần được đào để lấy nước mà có thể giữ vai trò đặc biệt trong đời sống tín ngưỡng của cộng đồng cổ đại.

Chiếc giếng nằm ở vùng ngoại ô thành phố Bologna ngày nay, gần khu vực từng là thành phố Kainua của người Etruscan. Thành phố này được thành lập vào đầu thế kỷ V trước Công nguyên, gần một khu đền thờ dành cho nữ thần Uni. Trong tín ngưỡng Etruscan, Uni là nữ thần gắn với phụ nữ, hôn nhân, sinh nở và sự phát triển, tương đương với nữ thần Juno trong tôn giáo La Mã cổ đại.